Monday, March 21, 2011

Con heo rừng

Bỗng một ngày đẹp trời heo vàng của tôi biến thành heo rừng hoang dã... Nó quậy, quậy điên loạn như heo rừng xuống miền xuôi phá phách.

Cái tuổi lên 4 nhạy cảm cứ như trẻ dậy thì, lúc hiền lành như cừu non lúc bùng nổ dữ dội không tài nào kìm được. Nó làm cả chuyến máy bay bị trễ chỉ vì nó hét và giẫy dụa và từ chối lên máy bay vì cho rằng máy bay nguy hiểm không thể hạ cánh được. Mẹ nó cố gắng nhẹ nhàng giải thích nó không nghe, các tiếp viên lần lượt nói chuyện dỗ dành nó cùng với đồ chơi mà nó vẫn lắc đầu và cứ lập đi lập lại là không muốn đi máy bay nguy hiểm. Bác phi cơ trưởng bảo nó tới phòng lái cho bấm mấy cái nút mà từng là niềm mơ ước của nó, nó cũng lắc đầu và  không ngừng hét lên là máy bay nguy hiểm. Mọi người lên hết máy bay, chỉ còn hai mẹ con nó đứng ở cửa gần cockpit... mẹ nó không biết làm sao trấn an nó, chỉ biết ôm nó và mọi người chịu đựng tiếng la hét không mong đợi của nó.

Máy bay lại trễ, không thể cất cánh vì nó không chịu ngồi vào chỗ và đội an ninh máy bay phải kiểm tra một lần nữa an toàn động cơ trước khi bay kể cả rà lại danh sách hành khách, họ hỏi mẹ nó có phải là lần đầu nó đi máy bay không (nó đi chắc đếm số lần trên đầu ngón tay, ngón chân rồi và chưa lần nào như vầy). Họ hỏi nhiều về việc nó có bị ù tai hay viêm tai...kể cả là mình có phải là mẹ của nó không (chắc người ta nghi ngờ mình bắt cóc con heo vàng này). Mẹ nó hơi bực không thèm trả lời và chỉ tập trung nói chuyện với nó cho nó qua cái cơn nổi loạn. Mẹ nó chỉ trả lời là nó mệt và gắt ngủ nên vậy thôi.

Cuối cùng nó cũng chịu ngồi vào chỗ hàng ghế đầu tiên ưu tiên cho mẹ con nó (chỗ được đặt nằm giữa máy bay nhưng do nó phản đối quá nên được đổi chỗ). Nó vẫn còn thút thít kêu muốn papa đón bằng auto và rồi nín thinh ôm lấy tay mẹ, ngã vào vai mẹ và nói rằng đi máy bay cũng được. Bó tay nó luôn ! Biết là thế nào cũng đi sao nó lại phản đối ghê gớm như vậy làm mọi người phải chờ đợi vì một thằng con nít như nó. Mẹ nó biết nó mệt và buồn ngủ vì hai ngày lịch kín đầy những ăn và chơi nên lên máy bay nó sẽ quậy. Nhưng quậy như vậy thì có một không hai... làm mọi người hoảng hồn vì sao nó bảo là máy bay nguy hiểm không thể hạ cánh được !

Ngồi vào chỗ an lành cất cánh, mẹ nó ôm nó nói là mọi chuyện sẽ ổn thôi, con sẽ gặp papa chút nữa hạ cánh thì nó đã ngủ lúc nào... ngáy ngon lành như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nó ngủ thẳng từ máy bay đến sáng hôm nay mới dậy và không quên chạy lại ôm hun mẹ buổi sáng trước khi đi nhà trẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra tối hôm qua.

Nó ghé chỗ làm mẹ nó chiều nay cùng ba nó, nó nói nó thương mẹ và không quên ôm hun mẹ âu yếm như nó mọi ngày tình cảm, ngọt ngào đáng yêu .. trừ khi nó nổi loạn như heo rừng hôm qua.

Friday, March 18, 2011

Tản mạn về tsunami

Có một giống dân và một dân tộc đáng để cả thế giới nghiêng mình cảm phục về ý chí quật cường tự vươn lên sau chiến tranh và bao thảm họa. Chắc mọi người vẫn còn nhớ chuyện hai quả bom nguyên tử tàn sát năm nào hai thành phố Hirosima và Nagasaki sau đại chiến TG I. Người Nhật vẫn bình tĩnh và kiên quyết đứng dậy xây dựng lại đất nước và trở thành một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới về kinh tế cũng như những lĩnh vực khác.

Hình từ google

 Khi còn nhỏ cả thế hệ của tôi được nhồi nhét rằng đất nước Việt Nam "rừng vàng biển bạc, cánh đồng phì nhiêu"... thuở thơ, tôi đã từng mơ màng tự hào rằng quê hương tôi xinh đẹp và giàu có lắm. Không biết bao thế hệ như vậy cứ tưởng bở và nằm phưỡn bụng hưởng lộc trời ban đến khi tài nguyên cạn kiệt thấy mình nghèo vẫn nghèo kiết xác và nhục nhã khi nghĩ đến xứ người.

Người Nhật có câu dạy con cháu mình là đất nước ta nghèo về tài nguyên và thiên tai liên tục nên chúng ta cần cố gắng... Họ đã cố gắng và đã không ngừng cố gắng mặc dù đã đạt tầm cường quốc như hôm nay.

Tôi sẽ không ngạc nhiên rằng những người bạn xứ hoa anh đào đáng ngưỡng mộ đó sẽ thoát khỏi khủng hoảng nhanh sau thiên tai động đất sóng thần xảy ra . Người Nhật có ý chí và tinh thần quật cường. Cái ý thức hệ đó không phải ngủ qua đêm có được, nó được thấm vào máu mỗi công dân từ thế hệ này đến thế hệ khác.

Ngồi đọc những bài viết và những đoạn phim quay thảm cảnh ở Nhật nước mắt tôi rơi. Các đồng nghiệp tôi cũng vậy và ai cũng không khỏi khâm phục và ngưỡng mộ sự tự giác khắc phục hậu quả trong trật tự không có cảnh đánh nhau , chèn nhau chụp giựt miếng ăn hay hôi của như những nước khác khi có thảm họa xảy ra. Sự bình tĩnh và tính văn minh của người Nhật là một nét đẹp của những con người có văn hóa lâu đời đáng để Việt Nam chúng ta và cả các nước phương Tây học hỏi.

Ước gì có một thế hệ Việt Nam có lòng tự trọng để thay đổi tương lai !

Thật khó thay !

Copy một bài viết về động đất ở Nhật từ blog cuuphansinh về đây chia sẻ.

"Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yen nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ."


Người Trung Quốc 50 năm nữa không bằng họ còn người Việt mình không biết bao nhiêu năm nữa mới có dân trí như vậy. Mấy ngày nay tôi chứng kiến nhiều câu chuyện cảm động về tình người trong hoạn nạn lắm nhưng có một chuyện khiến tôi cảm động nhất đã khiến một người lớn như tôi từng có bằng Tiến sĩ công học ở Đại học Đông Bắc (Tohoku Dai) cũng phải hổ thẹn về một bài học làm người.

Câu chuyện tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói". Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học  từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là "Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật". Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư  không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa. Những công án thiền của Bích Nham Lục, Vô môn quan hoàn toàn vô nghĩa so với hành động của một đứa bé 9 tuổi. 

 

Xưa nay tôi không phục lắm người Nhật từ khi còn đi học, làm kỹ sư rồi làm cảnh sát thì phải luôn tiếp xúc với những người Nhật ở mặt trái của xã hội. Nhưng mà hành động của người dân Nhật trong vùng động đất bây giờ đã khiến tôi phục họ thật sự."

Tuổi sắp lên 4

Sáng ngủ dậy, nó phát hiện trên người nó mặc bộ đồ pyama khác không phải bộ Mac Queen hầm hố hôm qua đi trẻ về. Nó hét toáng lên và cởi phăng ngay, vứt xuống đất... và cứ vậy ở trần truồng chạy lăng xăng khắp nhà tìm kiếm đồ của nó.

Mới mấy tháng nay nó thay đổi kỳ cục. Nó bảo thủ và thể hiện cá tính rõ ràng hơn lúc nào hết. Nó lên kế hoạch ăn gì vào sáng khi mở mắt dậy và ngay cả sẽ mặc đồ gì đến nhà trẻ. Áo quần mẹ nó mua đầy tủ cho nó, nó chẳng chịu mặc và chỉ chọn lựa đúng 2 bộ yêu thích. Nó mặc dơ phải giặt ngay lập tức để có thay đổi nếu không nó lại hét ầm ĩ hoặc khóc thút thít như con gái nhà lành sắp theo chồng sang sông.

Tuổi lên 4 không nổi loạn như tuổi lên 3, nó đôi khi nhẹ nhàng nũng nịu mít ướt nhưng đôi lúc dứt khoát dữ dội muốn điều khiển cả thế giới bằng cái nắm tay bé xíu của mình.

Đã từ lâu rồi nó ý thức được mình đã lớn nên không cần tã đêm nữa. Cái lúc bỏ tã ngày tã đêm lâu rồi nên mẹ cũng chẵng nhớ khi nào vì mẹ chẵng tập tành gì cho nó. Đến lúc nó nói nó không cần cái này nữa thì thôi.

Nó là đứa trẻ có nề nếp biết tuân thủ các luật lệ trong nhà và ngoài xã hội. Nó luôn gõ cửa và hỏi có được phép vào phòng chị nó hay sắp xếp gọn gàng đồ chơi khi chơi xong (cái này không phải lúc nào cũng được vậy). Đi ngoài đường nó thấy rác rưởi nói mẹ nhặt lên vứt hoặc tự làm điều đó. Nó biết cách bảo mẹ đừng đi xuống lòng đường nguy hiểm.

Nó là đứa trẻ rất đàn ông tính và tình cảm, luôn giúp mẹ mở cửa xách giỏ mỗi khi đi chợ về. Nếu mẹ bị té đau nó lại chạy tới rối rít hỏi han và thổi cho mẹ (nó nghĩ rằng thổi vào chỗ đó thì cái đau bay đi).

Hôm qua sau một học kỳ ở nhà trẻ thì có họp với cô phụ trách nó. Cô khen nó đủ điều về thông minh, nhanh nhẹn có đầu óc tưởng tượng phong phú. Cô cho mẹ coi công trình LEGO xây nhà của nó được trưng bày ở trường. Cô nói nó giỏi và có trí tưởng tượng của trẻ lên 5 mặc dù ngôn ngữ của nó vẫn còn chậm so với các bạn cùng lứa tuổi. Thôi thì mỗi đứa trẻ có mỗi sự phát triển khác nhau và mẹ thì hài lòng vì nó khỏe mạnh, vui vẻ và là đứa trẻ có cảm giác an toàn với bản thân mình.

Còn gần 3 tháng nữa nó đầy 4 tuổi và ba mẹ con nó về VN thăm ngoại. Mẹ sẽ thưởng cho nó một buổi gặp gỡ sinh nhật với các bạn Mul của nó ở Hanoi. Mẹ hy vọng rằng nó thích.

Ngày mai thì hai mẹ con nó sẽ bay xuống miền Nam chia tay nhà bạn 360o ngày xưa đã công thành danh toại và sắp chuyển về quê hương sinh sống. Mẹ hứa với nó sẽ cho nó bay máy bay tuần này (nó mê máy bay, mê bầu trời lắm). Và mẹ giữ lời hứa đó !