Monday, September 28, 2009

Hạnh phúc có thể mua được... nhưng giá đắt !

Hổm giờ buồn tình đọc báo Tây linh tinh nói về vấn đề xã hội, tâm lý tình cảm... Hôm nay thấy một bài tranh luận nổ đom đóm trên báo ngày về vấn đề HẠNH PHÚC, thấy có lý nên đưa vào đây để các bạn đọc và suy ngẫm xem tụi Tây nói có lý không nhé.

"Hạnh phúc mua được nhưng với giá đắt!" Đó là lời tuyên bố chắc nịch của một anh chàng thông minh, đẹp trai, thành đạt và tác giả của quyển sách với tựa đề trên.

Theo anh í thì bạn có thể hi sinh tình yêu cho nghề nghiệp nếu trong tài khoản bạn mỗi tháng bỗng nhiên được tăng thêm 5000Eu (theo chuẩn lương TB ở Châu âu). Anh í lại cho rằng thà giàu có, khỏe mạnh không tình yêu còn hơn hạnh phúc trong sự nghèo khó và bệnh tật.

Theo sự nghiên cứu của nghành xã hội học bên này thì những người có thu nhập cao thì dễ có hạnh phúc trong tình yêu hơn những người có thu nhập thấp. Cái này khi đọc tới mình liên tưởng ngay đến bài báo của Trung quốc về việc nghiên cứu tình yêu, đại khái họ cho rằng các cô gái lấy chồng hay cặp đại gia giàu có đạt đỉnh khoái cảm hơn là các bà nội trợ yêu chồng.

Cảm giác hạnh phúc được có tiền bù đấp được nỗi mất mác về tình yêu... vậy thì sự bù đấp đó có thể tính ra số tiền khoảng chừng 5000Eu có thêm sau lương hàng tháng.

Các bạn thấy sao ?

Theo chàng í thì muốn có hạnh phúc thì các bạn nên:

1- Học làm những việc gì mới mẻ mà mình chưa từng trải qua như chơi một môn thể thao mới nào đó hay đơn giản như nấu 1 món ăn mình chưa từng nấu...

2- Suy nghĩ những gì làm bạn thích hoặc những gì làm bạn cảm thấy biết ơn. Đơn giản như việc làm cho ai đó vui thì cũng đem lại cho bạn niềm vui.

3- Làm lành với các kẻ thù cũ hay những người làm tổn thương bạn, quên đi những xích mích trong quá khứ... như cổ nhân có nói "lòng hận thù như ngọn lửa âm ỉ trong lòng bạn, bạn đợi một lúc nào đó trả thù nhưng chưa kịp trả thù nó đã đốt chết cháy bạn !"

 

Đọc xong, suy ngẫm cả ngày nay và thấy chàng có lý. Bỗng nhiên mà mình có thêm 5000Eu cộng thêm lương hàng tháng khoảng chừng đó nữa thì cuộc đời vẫn đẹp sao. Này nhé, tính nhẩm sơ sơ là mình chỉ cần làm thêm 10 năm nữa và về VN nghỉ hưu non trong nhung lụa.

Chỉ cần để dành 5000EU /tháng x 12 tháng x 10 năm = 600.000 EU (chưa kể lãi suất ngân hàng ) tớ có thể mua cái nhà nho nhỏ trên đảo nào đó nghe sóng vỗ ì ạch vào ghềnh đá, số còn lại tớ cho dân chài mua thuyền đánh cá và nông dân trồng lúa... chỉ cần lúc nào thu hoạch họ cho tớ gạo và cá để măm măm là mãn nguyện rùi 

Vậy nhé các bạn, để có được hạnh phúc không khó, chỉ sợ xiền không nhiều...

Món quà yêu thích trên sản phẩm yêu quý đây rồi !




Dạo này anh í nhớn rồi nên mỗi khi mẹ giơ máy ảnh lên đứng pose trông chuyên nghiệp lắm. Hai chị em anh í được diện "áo lụa Hà Đông" nên tí tởn ra mặt. Công nhận món quà này thật có ý nghĩa, mẹ tìm mua bên này không thấy, mà mỗi khi về VN ham chơi nên mẹ quên mất tiêu. Cám ơn cô bé cùng tên mẹ đã tặng chị em nó "linh hồn" Việt này.

Quá xúc động... nhận được món quà yêu thích bấy lâu nay từ một cô bạn blog dễ thương ở phương xa. Cám ơn nhiều, nhiều lắm ! Vì em í mắc cỡ không muốn "bị" xướng danh nên chị đành cám ơn em trong âm thầm lặng lẽ nhé cưng. Em đã làm mùa thu buồn bên Stockholm vui trở lại he he he (Khi có quà là lời lẽ sến như vậy đó :) Sẽ ra mắt sản phẩm mình yêu thích trong vài phút tới nhé. Chúc cả nhà một tuần mới may mắn !

Wednesday, September 23, 2009

Time To Say Goodbye Andrea Bocelli and Sarah Brightman.flv




Cho một người ra đi... good bye bạn nhé. Tiếc rằng không có bản nhạc này trong tang lễ bạn.

Wednesday, September 16, 2009

Và con tim đã vui trở lại...

Nói gì thì nói, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cám ơn chồng, con yêu dấu và các bạn đã tiếp sức cho tớ trong những ngày ảm đạm này.

Tớ không phải là party girl - thích tiệc tùng, đàn đúm nhưng thỉnh thoảng cũng ham hố và bị lôi cuốn bởi tụi bạn nhiều năng lượng này. Phải cám ơn tụi nó đã lôi kéo mình trong lúc mình ỉu xìu như tàu lá héo.

Vậy đó... cuộc đời vẫn đẹp sao !

 

Đời là vô thường nên cảm thấy lòng thanh thản hơn. Đã nguôi ngoai những cơn thổn thức trong lòng... cuộc sống vẫn đẹp lắm, vẫn có nhiều ý nghĩa lắm nhất là có thằng cu con thỉnh thoảng nịnh mẹ bằng cách vỗ về và ôm hun mẹ ướt mèm.

Wednesday, September 9, 2009

VIẾT CHO CHI

DSC03140.jpg picture by uninvincent

DSC03139.jpg picture by uninvincent

 

Vĩnh biệt Chi... à không, chỉ là tạm biệt thôi nhỉ vì bà chỉ đi du hí đâu đó một mình. Không như những lần đi chơi trước, lần này bà không hẹn hò và báo tôi biết bà đi đâu.

Tôi nợ bà chuyến đi những nơi còn lại ở Châu âu mà bà chưa đặt chân đến. Nếu đã không về Vietnam kỳ này thì có lẽ bà đã cùng tôi đi đến Athen, vòng về Berlin, ngang qua Tiệp khắc, ghé tới Bulgary và điểm cuối cùng là Hungary trước khi cập bến tại Stockholm, bà nhỉ.

Tôi nhớ bà và nước mắt tôi rơi. Văng vẳng bên tai cái giọng cười khanh khách và giọng nói trong thanh ríu rít cả ngày. Tôi còn nhớ trước cái đêm định mệnh tôi lén chồng, bỏ con qua cái chòi bên cạnh ở Hòn Tầm resort với bà, lén chui vào cùng ngủ một giường. Bà vừa lướt web vừa nói huyên thuyên đủ thứ chuyện, cứ lẩm bẩm tháng cô hồn năm nào bà cũng có chuyện không hay xảy ra. Bà nói nhiều đến nỗi tôi ngủ lúc nào không hay... Sáng sớm mở mắt dậy khi thấy mặt trời chui vào cửa chính và tôi đi dạo. Cả tiếng sau đi ngang qua thấy bà còn ngủ ngáy khì, tôi đập cửa phòng kêu bà đi tắm biển thì bà trùm chăn kín đầu "nướng" tiếp.

Bà muốn đi cho hết các resort ở Nhatrang như Vinpearl, Evasion Hideaway, Novotel... Bà còn muốn đi scuba diving, tắm bùn, ăn buffet Pháp ở Novotel vào tối định mệnh đó. Quỹ thời gian của bà ngắn quá vì lúc nào bà cũng bận rộn với công việc, đi nghỉ ngơi mà đem theo cả núi công việc bên mình. Chắc giờ này bà vu vi đâu đó và cười khảy nơi trần gian có gì vui mà ham hố hoài.

Chi ơi... tôi nhớ...

Lần đầu tiên gặp bà ở Stockholm... bà gọi tôi hỏi địa chỉ và tự mò về đến nhà.

Lần sau bà lại bay nữa vòng trái đất qua đây chỉ để đem cho tôi mấy cái nem chua mà tôi nói tôi thèm, rồi sau đó bà mới tiếp tục cùng tôi đến Oslo và Thụy sĩ.

Cái tính háu ăn của tôi và bà sao giống hệt nhau. Đã không ăn thì thôi, mà ăn thấy ngon rồi thì cứ vèo vèo vài ba bát phở, dăm bát bún bò. Chắc bà còn nhớ lần mình chui vào quán ăn Việt nam ở Oslo ăn làm chủ quán và thực khách há mồm kinh ngạc vì hai con ăn nhiều như chết đói lâu ngày.

Bà còn nhớ cái lần bà muốn qua Thụy sĩ từ Đức mà không có visa bị cảnh sát chụp được ở biên giới làm tôi phải chạy xe đường rừng qua ranh giới Pháp đón bà sang. Hú hồn Chi nhỉ !

Bà là cái con liều mạng mà liều mạng một cách thông minh. Tôi ít gặp ai dí dỏm thông minh như bà. Chỉ cần đi bên bà là tôi được bữa cười miễn phí.

Năm nào cũng vậy nếu không qua đây du hí cùng tôi thì tôi cũng về VN tụ tập với bà và nhỏ Phương bà nhỉ. Tôi nhớ cái lần năm 2006, tụi mình tới nhà Phương chơi xong ra về. Bà rủ tôi vào quán nước ... uống xong chẳng thấy bà đâu và tôi chạy thẳng ra sân bay để về Stockholm cho kịp chuyến. Tới sân bay thì bà gọi hỏi tôi đâu rồi... bà vừa cười vừa nói vì mê nói điện thoại nên quên hẵn phải quay lại bàn nói chuyện với tôi... trớt quớt không hà.

Năm ngoái tụi mình cùng gia đình Phương đi Phan thiết. Cứ buồn cười mãi vì cái chuyện con gián bắt ngoài balcony mà mình thoát vụ 90usd extra bed.

Tôi không thể nào nín cười khi nhớ chuyện bà và tôi ham ăn vịt nướng ở Hongkong làm bà bị tào tháo suốt cả chuyến metro chơi tối. Nhờ cái hộp đựng giày và váy xòe bà thoát cảnh ị bậy trên ga.  Cứ toèn toẹt đầy bét cái hộp đựng giày bà nhể ! Đứng cách mấy mét canh tàu đang xịch bến làm tôi hồi hộp muốn rụng tim quên cả cái mùi "cóc chết" ập vào mũi ...Tôi biết kể ra chuyện này bà đang ôm bụng cười đâu đó...

Bà còn nhớ hai đêm trước tôi còn tự trang điểm cho bà, làm tóc cho bà đi ăn cưới. Bà cứ tự khen mình "đẹp lắm, đẹp lắm" rồi cười ha ha. Hai đứa loay hoay làm gì rồi cuối cùng quên lấy đầm dự tiệc để ngoài xe, giờ chót thì đành lấy áo đầm của tôi nhăn nhúm khoác lên người. Kể cả áo ngực cũng không có làm hai con nhỏ đi đám cưới với hai cái áo nhàu nát và không mặc áo ngực ha ha ha... Vậy mà ai cũng khen tụi mình mặc áo đẹp, Chi nhỉ...

Vậy đó, làm sao tôi quên được. Chỉ có tôi bên bà cho đến lúc bà thực sự bỏ tôi đi... Cái hình cuối cùng trong máy tôi chụp cho bà lúc 5PM giờ VN trước khi tôi cùng cha con Unin xuống hồ bơi ở Sunrise đó. Chỉ đúng 1 giờ sau tôi lên phòng, bà chào tôi vẫn cái giọng lảnh lói "Đi nhé" và rồi đi mãi không về. Chi ơi... sao lại lỗi hẹn vậy hả Chi ?

Cái bộ đồ bikini tôi mua tặng bà, bà nói rằng đây là lần đầu can đảm mặc hai mảnh... và cũng là cái bộ đồ cuối cùng nơi trần thế bà khoác vào người. Thương bà lắm.

Vậy nhé bà cũng như mọi lần hai đứa đùa kiểu này cho giai nó chết ... thôi thế là hết. Đi cho hết những nơi cần đến và nghỉ ngơi nhé Chi. Làm việc nhiều rồi, bon chen nhiều rồi... cứ thư thả mà chu du đây đó.

Thật khó chấp nhận chuyện sẽ không có bà đồng hành trong những chuyến đi ... nhưng tôi hứa sẽ vượt qua vì bà đâu muốn tôi dằn vặt buồn phiền nhiều, Chi nhỉ.

 
Picture058.jpg picture by vanlesabrie
 
Đây là hình ảnh cuối cùng chụp lúc 5PM trước giờ định mệnh
 
Picture098.jpg picture by vanlesabrie
 
Picture102.jpg picture by vanlesabrie
 
Picture107.jpg picture by vanlesabrie
 
Picture126.jpg picture by vanlesabrie
 
Picture125.jpg picture by vanlesabrie
 
Picture105.jpg picture by vanlesabrie
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

Wednesday, September 2, 2009

Sunrise resort

Nhatrang lan nay khong nhu nhung lan truoc... buon qua, chan qua. Chi oi, tai sao den nong noi nay. Ba hua voi tui ve gia tui minh se chong gay cung nhau ngam hoang hon tren bien... Vay ma gio day ba de lai tui ngoi ngam binh minh mot minh ma dau nhoi trong long.

Tai sao lai chet duoi o cai ho boi ti teo trong mot khach san 5 sao ?

So phan ? Sao so phan lai nghiet nga nhu the nay, ba ra di de lai dua con tho vua 4 tuoi ???

Nhung ngay ve VN luc nao ba cung ben canh tui di noi cuoi vui ve. Tui minh lan nay chi co duoc 9 ngay ben nhau. Ba de lai tran gian dau buon qua.

Sao lai co the co hon ? mot ngay truoc khi xay ra su viec ba vao blog cogaidolong doc va giat minh khi thay dong chu "thang co hon", ke tu do suot ca ngay ba cu lam bam nam nao thang nay ba cung co chuyen khong may. Tui khong tin, cho la ba noi bay. Vay ma gio day toi mat ba thiet roi. Chi vua 35 tuoi, ba con tre qua. Toi nghiep dua con tho mat me. Dau long qua.

Troi oi, sao den nong noi nay !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nha Unin dang o Sunrise resort Nhatrang. Buon qua di... ban oi, sao den noi nay. Dua ban than di cung bi chet duoi tai ho boi Sunrise. Troi oi, chuyen that kho tin nhung dau long qua. Tuan sau nha Unin ve lai Stockholm roi, co gi se tuong thuat lai cho moi nguoi nghe nhe.