Thursday, February 23, 2012

Thủy đậu

Rồi cũng đến lượt Ỉn dính chưởng trái rạ (thủy đậu)...

 

Nhà trẻ thông báo có bạn bị trái rạ ... mẹ nghĩ thầm có khi bị lây bây giờ một lần cho xong, để lớn lên mà bị thì khổ đời con. Một tuần sau đó con sốt, con cảm ho và bắt đầu nổi lên những mụn đỏ li ti rồi hóa thành mụt nước như bị phỏng khắp bụng và lưng và rải rác ở chân tóc...

Tội nhất là khu vực quanh chim cò nổi chi chít mụn làm con đau và ngứa thấy thương. Con kể cho mẹ là bạn Victor cũng bị thủy đậu đếm được 10 cái.

Buổi tối con sốt và khó ngủ, tuy vậy con rất ngoan không nhăn nhó gì. Con chỉ phàn nàn với mẹ rằng thiệt là chán khi bị mấy cái mụn nước nổi đầy lưng, nằm xuống thấy đau.

Con đổ thừa rằng bạn Victor hốt mấy cái mụt đó quăng qua cho con làm con bị lây... Mẹ và ba thấy thương nhưng không nén được cười. Con cằn nhằn như ông cụ non một lát rồi cũng trôi vào giấc ngủ.

Ngày thứ 3 bị thủy đậu lên đến đỉnh điểm, con sốt và biếng ăn. Con chỉ muốn mẹ ôm con vào lòng và nói mẹ thương con... Mẹ ôm con và nói "Tội nghiệp baby của mẹ !" Con nhảy dựng lên la lớn ngay : " Tại sao mẹ gọi con là baby, con đâu có còn baby, con là Vincent kia mà !".

"Gớm, biết rồi chàng trai của mẹ ! Mẹ gọi con là baby lúc này có nghĩa là cục cưng, cục vàng của mẹ đó !"

Thật mắc cười với con... mẹ muốn có người gọi mẹ baby mà chẳng ai thèm gọi kia mà.

 

Buổi chiều trời nắng lên và tuyết tan dần. Mẹ dẫn con ra ngoài đi dạo để hít thở chút không khí trong lành sau ba ngày úm bịnh ở nhà. Con đi ngang qua một vũng nước (tuyết tan chảy thành vũng) và nói "Mama, vũng nước này là do mấy cái mụt nước thủy đậu trong người con chảy ra đó !" . Mẹ nghe không nhịn được cười.

Tội nghiệp con, khi bị thủy đậu thì chỉ có liên tưởng đến nó mà thôi.

 

Mấy ngày nay con ốm mẹ ở nhà với con, hai mẹ con mình có thời gian bên nhau xem hết phim hoạt hình này đến hoạt hình khác. Xem chán, con bày vẽ chuyện nấu ăn làm bánh với mẹ.

Con kể cho mẹ ở nhà trẻ con có làm pancake với cô giáo và các bạn. Mẹ hỏi làm sao thì con nói con cần trứng, sữa, đường và bột mì.

Mẹ lấy ra những thứ đó và để cho con tự tung tự tác... Con lấy đồ đánh trứng và thau nhỏ. Đập trứng vào và đổ bột, đường sữa vào đánh lên rất ư thành thạo. Cuối cùng con nói mẹ giúp con cho chảo lên bếp và đổ bánh... Kết quả cũng thành sản phẩm thơm ngon và quan trọng nhất là con ăn hết 3 cái rõ to tự tay mình làm.

Mẹ thấy con vui vẻ và phấn khởi trong chuyện làm bánh mà quên mấy cái mụt thủy đậu đáng ghét nên phát huy làm blueberry cheesecake với con. Con lăng xăng phụ tá giúp mẹ đánh trứng... Ở nhà với con thật thích (mặc dù chỉ có khi bịnh thì hai mẹ con mình mới có thời gian ở nhà với nhau).

Hôm nay là ngày thứ 4 các trái rạ đã khô dần và con không còn sốt nữa. Con muốn mẹ và con làm bánh muffin. Mẹ chẳng đụng tay đến khâu chuẩn bị, trừ khâu nướng bánh. Mẹ để con làm theo chỉ dẫn của mẹ lấy 3 quả trứng đập vào thau, 3 muổng đường rồi đánh lên. Sau đó cho 1 bát bột và 1 ly sữa vào chung đánh bằng máy đừng quên cho 1 thìa bột nở sau cùng... Khi đổ bột vào khuôn con cho thêm vài lát chocolate đen lên trên rồi nhờ mẹ nướng bánh.

Dù rất lóng cóng rơi vãi bột nhưng cuối cùng con cũng đã hăng hái hoàn thành xuất sản phẩm cuối cùng. Bánh thơm lựng, nhìn cũng bắt mắt...

Đây là sản phẩm của Ỉn...

 

Vậy cũng xong một ngày. Mẹ hy vọng ngày mai mấy cái trái rạ khô đi và rụng hết để cuối tuần này con đi trượt icehockey. Con nói với mẹ rằng con thèm trượt băng lắm...

 

Friday, February 17, 2012

Linh tinh chuyện Ỉn

1. Thần tình yêu bé bỏng của mẹ.

Hôm ngày lễ Valentine, Ỉn và mẹ đi nhà trẻ... ngang qua cửa hàng hoa, Ỉn bảo mẹ:

- Mẹ chờ con chút xíu !

Nói rồi lẫn mất tiêu vào hàng hoa, mẹ ngớ người chạy theo thấy Ỉn loay hoay chọn hoa và nói với cô bán hoa rằng Ỉn mua hoa tặng mẹ.

Mẹ nghe thấy và nói:

- Không cần đâu con, đi nhanh kẻo trễ !

Mẹ lôi Ỉn đi, Ỉn không vui và ánh mắt tiếc rẻ...

Đi ngang qua hàng hoa khác. Ỉn nhìn vào mắt mẹ và nghiêm nghị:

- Con PHẢI mua hoa cho mẹ. Mẹ thích hoa mà...

Không kịp chờ phản ứng của mẹ, Ỉn chạy ngay vào hàng hoa chọn 3 hoa cúc xanh ... đưa mẹ trả tiền !

 

2. Trí nhớ của Ỉn

Cuối tuần trước bạn Ỉn được mời đến nhà bạn Victor cùng với bạn khác nữa để thi đấu Mario Bros (chơi lái xe bằng game ở Wii ). Chương trình chơi cả ngày gồm phim Cars (Mc Queen), vẽ hình, tô màu các loại xe, ăn McD, lái xe tốc độ.... Ỉn mê tơi vì được tự do chơi cả ngày với ba bạn thân ở nhà trẻ không có ba mẹ bạn bên cạnh để canh giờ stop.

Chẳng phải sinh nhật ai nhưng mẹ bạn Victor rất chu đáo tổ chức buổi gặp mặt các fan Mc Queen nhí đâu ra đó gồm thư mời, chương trình làm gì ghi sẵn vào đó, chụp hình lưu niệm...

Khỏi nói 3 nhóc vui cỡ nào !

Sau hơn 6 tiếng ở nhà bạn, mẹ và ba đi đón về, Ỉn vẫn còn luyến tiếc không chịu về. Mẹ nói hoài không chịu mặc quần áo vào ra về nên nói ba lôi Ỉn đi về. Ỉn giận mẹ và vừa đi vừa lải nhải. Ỉn cáu kỉnh kéo áo mẹ, la hét ồn ào nên mẹ bỏ đi nhanh về nhà trước để mặc hai cha con Ỉn tự về sau.

Về đến nhà Ỉn quá giận mẹ nên gằn giọng như ông chủ, mắt quắt lên tròn xoe la lớn:

- Sao mẹ bỏ con ! (mẹ giả lơ không thèm trả lời...) Mẹ không nghe con nói gì à, con không cần mẹ !

Mẹ đang bực mình và không vui trong người nên nghiêm mặt bảo Ỉn .

- Xin lỗi mẹ ngay !

- Không, mẹ PHẢI xin lỗi con, mẹ bỏ con về nhà trước !

- Tại con không nghe lời mẹ. (Mẹ bắt đầu ca cải lương rằng con được mẹ cho đi chơi cả ngày rồi, đến khi đón về vẫn không chịu về, đi đường la lớn tiếng...).

- Mẹ không nói nữa, đau cả tai ! (bịt tai lại...)

- Vincent, con biết lỗi chưa ? Xin lỗi mẹ đi.

- Không !

- Ok, không thì cấm 1 tuần chơi game, không được đụng vào iphone của mẹ, không được chơi Wii !

Nói xong thấy hắn bỏ đi vào phòng đóng cửa cái rầm. Con với cái !

Sau một tuần...nghiêm chỉnh thực hiện.

 Và sáng nay..., cuối tuần, đúng 1 tuần bị cấm... vừa mới mở mắt dậy Ỉn cười tươi và nói:

- God morgon Mẹ, con được chơi với telephone (Iphone) hôm nay phải không ?

Mẹ chưa kịp trả lời, Ỉn bồi thêm.

- Mẹ nói cấm 1 tuần, hôm nay là 1 tuần rồi.

Mẹ cũng ngớ ra vì trí nhớ của hắn... Mẹ bảo:

- Ăn sáng xong thì con được mượn.

Hắn cười tươi, ôm mẹ cái thật chặc, thật âu yếm.

 

3. Không được đánh con nít !

 Đang ngồi xem TV, Ỉn chán nên muốn chơi trò khác.

- Me, đi chơi cái khác con không muốn ngồi đây.

- Con đi đi, tự chơi. Mẹ đang coi TV mà.

- Không ! Con muốn chơi với mẹ !

Mẹ giả lơ ngồi coi tiếp, mắt vẫn dán vào màn hình...

Ỉn kéo tay mẹ đi chỗ khác, mẹ gằn lại. Kéo mạnh làm đau tay mẹ nên mẹ quát:

- Thả ra, không cho con ăn đòn bây giờ !

(Cái câu này mẹ rất hạn chế nói vì mẹ biết là dọa vậy thôi chứ có cho Ỉn ăn roi nào đâu...)

Ỉn lập tức quay sang ba đang ngồi gần đó la lớn bằng tiếng TĐ:

- Papa, mama nói đánh con !!! Không được đánh con nít mà !

Rồi quay lại mẹ nghiêm mặt ra vẻ ta đây phải dạy đứa  mẹ kém văn hóa :

- Mẹ nói đi, mẹ nói là sẽ không đánh con. Không được đánh con nít !

Mẹ phải ôm Ỉn vào và xin lỗi, rằng mẹ nói vậy thôi chứ mẹ có đánh đâu.

- Mẹ cũng không được nói vậy !

May mà ở nhà, chứ nói giữa đường giữa chợ như vậy thì có nước mẹ độn thổ với người ta.

Haizzzzzzzz Bó tay !

 

4. Ngôn với ngữ... ôi Tiếng Việt !

Tối qua đến giờ đi ngủ, Ỉn chui vô chăn loay hoay làm gì ở trỏng. Mẹ hỏi Ỉn:

- Đầu con đâu ?

- Con không có ĐAU !

- Mẹ hỏi ĐẦU chớ không phải ĐAU.

- Con nói rồi Đầu con không có ĐAU !

- Mẹ hỏi ĐẦU con ĐÂU mà ?

Mất kiên nhẫn, Ỉn xì ra cái giọng bực mình:

- Đã nói con không ĐAU mà...

Mẹ cũng hết kiên nhẫn giải thích tiếng Việt giữa đầu với đâuđau nên phang bằng tiếng Thụy điển và chơi song ngữ ... Sau một hồi Ỉn vẫn chưa tiếp thu được và mẹ thì cứ lải nhải nên Ỉn bực mình nhảy ra khỏi giường kiếm papa lôi vào cuộc.

- Mama không hiểu tiếng Việt ! Con nói con không đau đầu mà mama cứ lải nhải hoài điếc cả tai. Papa nói cho mama hiểu đi !

Haizzzzz Bó toàn thân !