Hồi năm ngoái khi Ỉn 2,5 tuổi, mẹ mua cho con đôi giày trượt patin nhỏ nhắn để con tập chạy trên sân băng và hồ đóng băng trắng xóa vào mùa Đông. Mẹ nhớ lúc đó con thấy chị Cherie chạy ào ào trên đôi patin trắng của chị mà nhìn thèm thuồng ghanh tỵ. Con hiếu thắng, quyết chẳng thua nên xỏ giày vào là cứ tưởng ngon ơ ta chạy. Té cái rầm, con không khóc nhưng hơi mắc cở quê quê và cố gắng đứng dậy lấy thăng bằng. Chỉ vài lần con tiến bộ hẵn lên.
Bẵng một thời gian bận rộn và mùa Hè với nhiều chuyến du lịch khắp nơi ba không có thời gian đưa con đi tập.
Bỏ đúng một năm, lấy giày ra hồ đóng băng cả nhà trượt patin trong một ngày nắng đẹp. Con hâm hở và rất tập trung nhìn ba chỉ dẫn. Chẳng mấy chốc con chạy nhanh hơn mẹ và chuyên nghiệp như vận động viên hockey. Con nhìn chị Cherie không còn với ánh mắt thèm thuồng ghanh tỵ như trước nữa.
Ba đã từng chơi hockey và trượt patin chuyên nghiệp nên mẹ rất yên tâm giao phó con cho huấn luyện viên "người nhà" này. Nhìn miệng cười và ánh mắt hạnh phúc của con làm mẹ vui và mãn nguyện.
Trên sân trượt có thể con là cậu bé nhỏ tuổi nhất cầm cây côn hockey chạy tung tăng rất sành điệu. Con mãi mê trượt quên cả đói và chăm chỉ không muốn nghỉ ngừng.
Nhìn ánh mắt hạnh phúc của ba vì có được "học trò cưng" lanh lẹ như con mẹ thấy vui vui.
Chẳng mấy chốc nữa huấn luyện viên ba sẽ tháp tùng "ngôi sao con" sang tận Chicago tranh tài giải Standley Cup ở sân vận động United Center, con nhỉ.
Ba mẹ con chào sân cái nè :)
Mẹ cũng chiên nghịp ghê chưa nè :D





























Mới ôm về mấy em D&G boots, Fendi ankle boots và Marc O'polo 










