Thursday, September 10, 2009

Cố dặn lòng nén lại đừng khóc và hãy vượt qua nhưng tôi không thể. Chi ơi... Từ hôm qua lại bên này đến giờ tôi cứ tống vào mồm những gì có thể ăn được. Người ta buồn thì không thể ăn gì, còn tôi buồn thì cái gì cũng cho vào bao tử nhất là mấy thứ ngọt mà hồi giờ tôi ghét. Chắc tại bà khoái ngọt nên tôi ăn thay bà đây... Tôi lẩn thẩn như con mụ già ngớ ngẩn. Hôm nay đi ra khỏi nhà vứt mất chìa khóa chỗ nào không hay.

3 comments:

  1. Thôi chị a, em hiểu chị buồn và shock thế nào vì chị là người cuối cùng bên chị Chi! Chị cố gắng trấn an tinh thần, thương cả chị Vân quá!

    ReplyDelete
  2. mình nghĩ ở tận nơi kia chị Chi hông muốn thấy chị như vậy đâu, cố gắng vượt qua nổi đau này nhé !

    ReplyDelete