Giữa tuần, sau giờ làm nổi chứng kéo nhau đi khách sạn. Cái này do mẹ bày đầu vì sinh nhật ba mà chẳng có thời gian làm gì.
Năm kỉa năm kia sau khi đặt báo năm thì mẹ được tặng cái present check được lựa chọn hai đêm ở khách sạn 5 sao hay ở lâu đài nổi tiếng Thụy điển miễn phí, ăn uống thì phải tự trả riêng. Bẵng một thời gian không có dịp gì dùng đến nên nó gần hết hạn. Tháng sau thì lại lên đường đi Mẽo và Gia-nã-đại nên phải sử dụng gấp từ bây giờ.
Chiều hôm qua Cherie học xong ghé nhà bạn ngủ lại và Unin thì chẳng biết gửi cho ai nên đành lôi em theo đến lâu đài Södertuna. Lâu đài này nổi tiếng về ma được báo chí viết nhiều bận.
Nằm tại thị trấn Gnesta cách Stockholm khoảng 1 giờ xe chạy, lâu đài Södertuna không nguy nga tráng lệ như những lâu đài khác nhưng ở vị trí vô cùng đẹp. Gnesta là thị trấn cổ kính với những ngôi ngà gỗ đỏ nổi bật lên trên nền tuyết trắng. Lâu đài nằm bên bờ hồ và công viên rộng. Mùa này hồ đóng băng và tuyết phủ trắng xóa...

Mấy năm gần đây nhà nước cho tư nhân quản lý và kinh doanh dịch vụ tham quan, ăn uống và ở tại lâu đài. Khách thập phương tha hồ kéo đến để thử làm quý tộc vài đêm.


Nhiều khách ở đây cho rằng họ cảm thấy có gì kỳ cục khi ở phòng này, người thì khó ngủ, người thì nghe tiếng động lạ như cửa đóng và mở và đôi khi thấy bóng người tóc trắng lởn vởn trong phòng. Một điều kỳ lạ là ma chỉ xuất hiện khi có khách đàn ông nào ở một mình. Một sáng nọ khi người trực lâu đài mở cửa cổng thấy một người khách đàn ông nằm ngủ trên băng ghế công viên thuộc phạm vi lâu đài. Ông không biết vì sao mình nằm ngủ ở giường mà sáng thức dậy nằm ngoài ghế đá. Ông sợ đến nỗi cuốn gói về nhà ngay không ở thêm lại một đêm nào nữa.
Cách đây không lâu một cô ca sĩ nọ lên báo kể rằng cô nằm ở phòng đó và trằn trọc khó ngủ vì tiếng động đóng mở tủ áo quần. Đêm nọ cô nghe tiếng nói trong phòng "mở cửa cho con tao vào", cô cứ tưởng mình nghe nhầm và cố gắng ngủ lại. Tiếng nói đó lặp lại vài lần nên cô mở cửa và vào ngủ lại. Bỗng nhiên cô cảm thấy như có người trong phòng và tiếng nói hồi nãy "cám ơn đã mở cửa cho con tôi vào". Đêm đó cô ngủ yên đến sáng.
Và nhiều điều thêu dệt thêm làm lâu đài này đầy bí ẩn. Cái bí ẩn đó làm vừa gai sống lưng vừa tò mò muốn đến đây. Mẹ Unin cũng không ngoại trừ, cho nên mới chọn chỗ này để qua đêm vào sinh nhật ba nó.



Dzị nhà Ỉn tới đây rồi có nghe tiếng gì không.
ReplyDeleteEm cũng hồi hộp nghe tiếp xem nhà Ủn Ỉn có nghe tiếng gì không, chị tả làm em sợ. Hồi bữa thì có bài xe chó kéo ma gì đó, bữa ni thì lâu đài ma. Mà cái lâu đài tuyết phủ đầy, xung quanh cũng đẹp quá, cứ như trong truyện cổ tích ấy.
ReplyDeleteÀ, chúc mừng sinh nhật ba Ỉn nha.
Có Ma không chị ơi?
ReplyDeleteoi chi oi, em ron het ca nguoi len roi, huhu
ReplyDeleteEm sợ ma nhưng thích nghe những chuyện ma như thế này. Kể tiếp đi chị
ReplyDeleteEm bé dễ thương quá chị ơi. Em tình cờ lang thang lọt vô nhà chị, ^^
ReplyDeleteDì Trâm đợi tập hai nhen ;)
ReplyDeletehì hì... ma sống sợ hơn ma chết em ơi.
ReplyDeleteChờ tập tiếp theo vậy nhé mẹ Bill. Chị viết tập hai nhưng bị ma xóa mất rồi :)
ReplyDeleteE iu, lâu rồi mới thấy e vô lại đây. Vào đây nói chuyện ma với chị nữa nhé ;)
ReplyDeleteRồi để chị kể típ :)
ReplyDeleteCám ơn em ghé thăm. Chúc cuối tuần vui vẻ !
ReplyDeleteNghe hấp dẫn thật đấy chị ơi. Em sợ ma nhưng thích nghe chuyện ma và nếu có dịp được ở lâu đài ma như chị thì chắc chắn là ko bỏ lỡ rồi, haha, thỉnh thoảng em vẫn xem chương trình Haunted house trên TV mà, ông chồng em thì sợ rúm ró ko dám xem.
ReplyDeleteHa ha ha.. chị sợ ma nhưng khoái nghe chuyện ma và tò mò đến những nơi có đồn đại về ma. Ông chồng chị thì nói chị vớ vẫn, toàn tưởng tượng linh tinh :)
ReplyDeleteOi, hoi hop the. Em so ma lam, ko du can dam nhu me Unin dau. Xem tiep phan sau nao!
ReplyDelete