Rời Stockholm vào chiều muộn cả nhà chạy thẳng đến lâu đài. Nắng chiều hiếm hoi của những ngày cuối đông dọi vào tuyết trắng còn phủ đầy trên những ngọn cây thông lấp lánh.
Đến nơi thì trời chạng vạng tối đủ để nhìn thấy ráng chiều vàng cả một góc trời. Vài con chim dáo dác bay về tổ và khung cảnh đẹp nhưng tĩnh mịch của lâu đài làm mình hơi rợn rợn. Trong lúc chờ ba Ỉn đậu xe vào Parking thì hai mẹ con vào tiền sảnh để check-in. Chẳng thấy bóng người nào trong cái phòng to rộng với những bức tranh và đồ gỗ cổ...chỉ thấy những ánh nến hắt lên trong phòng mờ mờ ảo ảo làm cái trí tưởng tượng phong phú của mẹ nó về ma xuất hiện. May mà không lâu sau thì xuất hiện một nàng lễ tân xinh đẹp ăn vận như người phục vụ thế kỷ 17 tươi cười đón tiếp hai mẹ con và giao chìa khóa phòng.
Vì là giữa tuần và trái mùa nên lâu đài hầu như vắng vẻ làm cho mình cảm giác lạc lõng vào một nơi xa lạ cách biệt thế giới bên ngoài. Nhờ vắng khách nên mình được tận dụng mọi thứ từ tiền sảnh, phòng uống trà, thư viện, khu vọng nguyệt... riêng cho gia đình. Phòng nào cũng được trang trí hoa và nến thật ấm cúng. Trái cây, trà, cafe bánh ngọt các loại để sẵn phục vụ miễn phí 24/24. Phải nói là mình bắt đầu ganh tỵ với giới quí.xờ.tộc kể từ khi bước vào đây.
Trước khi cầm chìa khóa lon ton đi kiếm phòng thì cô phục vụ trong lâu đài chỉ đường cho mẹ. Thật không dễ tự mình tìm ra được phòng nếu không có sự chỉ dẫn cẩn thận vì lâu đài rộng và thiết kế gồm tòa chính điện + hai dãy nhà đằng trước + hai dãy nhà đằng sau. Trời thì cứ tối dần và đèn điện leo loét đủ hắc lên soi hành lang dẫn đến từng lối đi. Mẹ hơi ngại ngại nắm tay Ủn Ỉn chần chừ chờ ba vào để cùng tìm phòng. Không nín được nên mẹ bật hỏi cô phục vụ phòng nào có ma. Cô nhìn mặt mẹ nghiêm trọng nên cười cười nói yên tâm đi, không phải dãy nhà mẹ ở. Tuy nhiên cô nói thêm rằng theo nguyên tắc thì không được nói để tạo cảm giác cho khách và khách sẽ kể lại nếu bị ma quấy rầy.
Khi ở nhà, trước khi đến nơi mẹ còn có vẻ gan lì lắm. Đã chuẩn bị tinh thần rồi nhưng khi đến ở trong khung cảnh liêu trai tĩnh lặng này làm mẹ cứ dáo dác nhìn sau lưng.
Đi hết một dãy nhà mới thấy một cặp nam thanh nữ tú là khách trong lâu đài thì ba mới quay lại dẫn mẹ con vào phòng bỏ hành lý và ra ngoài đi dạo.
Phải nói khung cảnh tuyết trắng phủ xung quanh lâu đài thật đẹp, thật lãng mạn. Trong lâu đài có cả bể bơi, phòng sauna, tiếc là đi vội vàng nên mẹ không chuẩn bị mang theo đồ bơi cho cả nhà.
Sau khoảng một tiếng dạo chơi thì cả nhà quay về ăn tối. Ánh hoàng hôn cũng tắt dần và cả toà lâu đài bị tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Cả nhà dắt díu nhau lên tầng trên của lâu đài ăn tối.
Phòng ăn nhìn xuống qua cửa kính thấy toàn cảnh tuyết phủ trắng như thế này.
Vì là sinh nhật ba Ỉn nên buổi tối hơi đặc biệt một chút có tráng miệng bằng cá tuyết trộn xà lách.
Có món chính là thịt nai rừng với sốt vang đỏ.
Tráng miệng với kem sorbet và bánh plan
Đặc biệt ở đây họ nướng bánh mì nóng hổi thơm phức đem tận bàn cho thực khách, chỉ cần ngửi thấy là không cưỡng được nhón tay lấy vài cái cho vào mồm.
Buổi ăn tối thật ấm cúng, Ủn Ỉn thật ngoan. Em ngồi ăn nghiêm túc từ đầu đến cuối và rất hào hứng vì được đi chơi. Em ăn nhanh xong trước cả nhà và bắt đầu chạy khám phá tầng trên của lâu đài, không quên ngồi vào piano đánh lung tung như ở nhà.
Trong lúc ba mẹ còn ngồi ăn và uống thì em nhanh nhẩu ra đầu cầu thang đón khách lên ăn tối, mẹ nghe tiếng em chào mọi người lảnh lói mà không khỏi buồn cười. Cái thằng thiệt mau mồm, mau miệng không biết giống ai.
Ăn no cành hông rồi được mời xuống phòng uống trà đạo...
Có đứa no nê nằm phè phỡn trên ghế bành như vầy nè...
Vì cái sự ăn uống và thưởng thức một cách quí-xờ- tộc nên mẹ quên đi nỗi sợ ma ban đầu. Cũng có lẽ vì có ba Unin cao to bên cạnh nên cảm giác được che chở phần nào.
"Căng da bụng, chùng da mắt", hai cha con về phòng "thăng" sớm để lại mình mẹ trong thư viện ngồi đọc báo và nhâm nhi bánh ngọt với nước trà xanh.
Sau hơn tiếng đồng hồ thì mới nhớ trực lại mình ngôì một mình trong cái phòng khách rộng lớn, nỗi sợ hãi vô hình lại xuất hiện. Mình vội vàng chạy thẳng về phòng ngủ không dám quay đầu nhìn sau lưng.
Cửa phòng khép hờ nên mẹ đẩy vào, tiếng hai cha con ngủ ngáy khò khò không thể nín cười được.
Thay đồ và vệ sinh xong mẹ chui vào chăn nhè nhẹ bên cạnh Ủn Ỉn...
Thói thường ăn no và uống chút rượu vào là mình thăng một giấc đến sáng, không biết tại sao cứ trằn trọc cả đêm... Đêm tĩnh mịch, ngoài trời tuyết trắng xóa nghe đâu đó tiếng chim đêm kêu eng éc, gió thổi xào xạc, lạnh cả người.
Giữa khuya, bỗng nghe tiếng động giật mình thức giấc...
Còn tiếp...





















Trời gan thiệt dám vào lâu đài có ma, chị nghe thôi đủ sởn óc rồi. Happy Birthday Ba Ỉn nhe. Chúc cuối tuần vui vẻ.
ReplyDeleteCam on chi ! Cuoi tuan vui ve !
ReplyDeleteGratulerer med dagen! Nghe ke lau dai co ma... dam vao o la gan qua chung :-) Chuc moi ngay deu vui
ReplyDeletemẹ Vân câu giờ nha, 2 tập vẫn chưa thấy chuyện ma. Mẹ Vân đẹp quá hà.
ReplyDeleteTack så mycket :)
ReplyDeleteDì ơi, bên Nauy cũng có nhiều truyền thuyết về ma lắm đó ;)
Cám ơn mẹ Andrian.
ReplyDeletehe he he... câu giờ cho hồi hộp chứ hổng có chuyện ma kinh dị gì đâu cưng.
Chị ơi, chị viết tuyêủ thuyết được đấy, đọc cuốn hút và hồi hộp dã man, cứ vừa đọc vừa tưởng tượng 3 người đẹp trong gia đình Unin đang sắp đối đầu với bóng tối thế nào đây? hihihihi...
ReplyDeleteThay tui nhoc doc sach ve ma nhung Dia dau dam doc. Doc thi nho hoai va se khong dam di dau 1 minh :-)
ReplyDeleteHa ha ha.. chị mà viết tiểu thuyết thì thiên hạ ném đá bầm mình. Cái này ko phải sở trường của chị nên ... tha nhé.
ReplyDeleteCám ơn em đã khen và động viên, biết đâu một ngày nào đó thành nhà văn không chừng ;)
Dì ơi , dì ở vùng nào bên Norge vậy ? Bên đó cũng có nhiều truyền thuyết ma lắm đó.
ReplyDeleteDoc bai nao cua me Van em cung cam giac lac vao the gioi thuc cua nhung gi chi mo ta. E cung thac mac la chac ko phai phong nao cung co truyen thuyet co ma.
ReplyDeleteUnin nha chi dung la quan ba that, chu GB nha em di ngu ma ko co me la chiu day. Me Van con ranh rang ngoi nham nhi tra cho 2 bo con tu "thang" voi nhau thi em phuc that roi, hihihi.
AH, may tam hinh nhin chi tre lam i, xinh nua chu, tam hinh dau con cuon toc hoi xoan xoan, eo oi dieu the, hihihi
Chỉ có vài phòng có truyền thuyết ma thôi em nhưng người ta sợ dúm dó hết. Dân ở đây cũng có người sợ ma, có người tò mò và có người ko tin.
ReplyDeleteUnin được chị cho ở nhà với ba đi làm sớm nên quấn ba lắm. Em sau này có hai nhóc mà quấn mẹ thì khổ lắm đó. Cố gắng "bán cái" bớt cho ba tụi nhỏ đi để mẹ rảnh rang hơn em à.
Cám ơn em khen hình chị trẻ xinh, phổng mũi bây giờ :)
Chị ơi, khung cảnh thật đẹp và lãng mạn chị à. Rất giống những tòa lâu đài em xem trên TV thế kỷ 17,18. XEm hình thôi mà em cũng thấy lạnh sống lưng. Có vẻ cảnh nó làm cho mình cảm giác thế chị nhỉ? Em thì sợ ma vô địch, cho em đi 1 mình tới lâu đài này chắc em chết luôn.hehe
ReplyDeleteP.S: Hai mẹ con dễ thương lắm lắm. Mẹ V rất đẹp và trẻ chị à. Trời lạnh 2 má Ủn Ỉn nhìn đỏ ghét quá đi,hihi
Bên Bắc Âu này lâu đài ko đồ sộ và kiến trúc kiểu như những câu chuyện cổ tích nhưng bù lại vị trí lâu đài ở đây rất đẹp em à.
ReplyDeleteVì bên này đất rộng người thưa nên họ cũng thêu dệt chuyện ma như ở VN ngày xưa sau giải phóng đó.
Những lời còm dế thương của em làm chị xúc động ghê. Cảm ơn em nhiều.