Thursday, August 12, 2010

Chị...

Cả mùa Hè chị vắng nhà đi bụi, em thỉnh thoảng hỏi mẹ chị đâu rồi... rồi lại thôi.

 Mẹ lúc đầu khoái trá vì rảnh nợ một đứa để cái tai nghỉ ngơi và cái đầu thư giãn, vậy mà chỉ qua mấy tuần mẹ nhớ chị, nhớ cả cái giọng hát rống lên trong phòng đôi khi...

Chị đang tuổi mới lớn 13 nên tính tình khó bảo, mẹ đã mua vé và sắp xếp hành trình đi chơi cả nhà đến Norway cùng chị nhưng giờ cuối phải đành mất vé bỏ đi vì chị không nghe lời. Mẹ gửi sang Đức để chị học tập tính kỷ luật của người Đức  và đó cũng là bài học để lần sau không hư. Mẹ là vậy đó, nói là làm. Thà mất tiền hủy vé, hủy tour và cả tiền mua vé sang Đức nhưng để chị biết rằng nếu không ngoan mẹ lại sẵn sàng đóng gói trả về VN.

Chị nhỏ nhắn và rất thông minh (có thể ông Trời bù lại cho khuyết tật bẩm sinh của mình). Khi chị hai tuổi, mẹ về VN thăm gia đình thấy sao cô bé này kháu khỉnh tròn lẵn mà lại ngắn ngủn thế trong khi ba mẹ ruột của bé dài như rau muống. Hoàn cảnh gia đình và bác sĩ VN chưa đủ giỏi để phát hiện ra bệnh tình của chị... mẹ đã thấy có cái gì không ổn và đã quyết định xin gia đình cho mẹ được nuôi chị.

 

Mọi chuyện không dễ như ý muốn, phải mất bao nhiêu năm thuyết phục chị cho đến khi chị 7 tuổi thì mọi thủ tục phía VN mới tiến hành. Nhớ lại thời gian chờ đợi chị qua bên này mẹ như ngồi trên đống lửa, thủ tục nhiêu khê của việc xin con nuôi mất nhiều thời gian và tiền bạc làm mẹ phải đóng cửa công ty riêng khi đang bắt đầu ăn nên làm ra.

Khi chị qua đây, việc đầu tiên và hàng ngày là bệnh viện... hết khám lại thử máu....mẹ cứ như quay cuồng bao nhiêu thứ cùng với niềm hạnh phúc có đứa con gái dễ thương bên mình.

Mẹ nhớ hoài cái mùa Thu năm ấy (2006) khi chị tròn 10 tuổi là đúng lúc mẹ phát hiện ra mình mang thai Unin. Mặc dù mẹ cố giải thích con nào cũng là con...Chẳng hiểu sao chị không vui khi biết mẹ có thêm em bé... và đến ngày mẹ nằm bệnh viện sinh em thì chị bỏ nhà đi chơi cả đêm không về. Nằm trên bàn sinh đau đẻ 18 tiếng mà lòng mẹ không yên, mẹ và ba cứ gọi điện thoại cho các bạn chị liên tục xem chị ở chỗ nào. Cuối cùng thì biết chị ở gần nhà cùng với đứa bạn thân mới yên tâm rặn ra thằng Ỉn. Nhớ lại những khoảng khắc đó mẹ vẫn còn nhói trong lòng.

Mẹ thương hai đứa như nhau, thực lòng mẹ đó. Ỉn nhỏ hơn nên cần sự ôm ấp vỗ về hơn thôi.

Lúc Ỉn ra đời mẹ như có hai con mọn. Vừa chăm chị vừa chăm em và phải để Ỉn ở nhà cho ba lo còn mẹ chực chờ lúc mổ chị đến khi biết ca mổ thành công.

http://vanstockholm.multiply.com/journal/item/167/Cheries_operation

Sau hai lần mổ xương và sắp xếp lại khớp háng chị có thể đi đứng đàng hoàng nhưng chiều cao vẫn còn khiêm tốn lắm. Biết làm sao, chị có cái đầu thông minh thì chiều cao không phải là trở ngại gì, mẹ nghĩ vậy.

Chẳng biết sao hôm nay mẹ lại dài dòng về chuyện chị, chắc tại vì từ Đức gọi sang chị nói nhớ nhà, nhớ mẹ nhớ em và nhớ cả thứ tiếng Thụy điển thân yêu. Chị lại hỏi mẹ sao chị "phải" ở Đức lâu như vậy... Chị biết nguyên nhân mà nhưng chị vẫn cứ giả bộ lờ đi.

Nhớ lần đưa chị ra sân bay đi Đức, nhìn cái dáng nhỏ xíu như bé 7 tuổi kéo valise vào cửa kiểm tra an ninh ai cũng nhìn. Chị tự tin và đĩnh đạc tự làm thủ tục. Nếu ở VN, 18 tuổi chưa chắc nhiều người có được tác phong như chị bây giờ.

Mẹ tự hào về chị. Chị rất nhanh nhẹn và học giỏi. Nhờ những chuyến đi chơi cùng mẹ mà chị đã biết cách nhìn và đi nếu phải đi chơi một mình đến những sân bay quốc tế lớn. Chị còn biết cách xử lý tình huống nên làm gì, gọi ai nếu có trouble. Mẹ yên tâm về chị lắm.

Chỉ mấy tháng ở Đức mà chị có thể đọc hiểu căn bản được tiếng Đức. Chị tự vào thư viện đọc sách và mượn sách về nhà. Chị phải viết report cho mẹ hàng ngày làm gì chơi đâu qua blog của chị.

Mẹ có nhiều tham vọng về chị lắm, mẹ mong rằng vượt qua giai đoạn khủng hoảng tuổi dậy thì chị sẽ ngoan hơn, hai mẹ con chị gần gũi hơn và chị có thể chia sẻ tất cả những thầm kín của mình cho mẹ cũng như chị đang chia sẻ với đứa bạn thân của mình.

Chị biết đó, Ỉn cũng thương chị mà. Hôm trước Ỉn gọi nói chuyện và không quên nói rằng :" Cherie, chị biết không ? Ỉn thương chị !"

Cả nhà chờ đón chị về. Welcome home, ma Cherie !

 

43 comments:

  1. Chiều nay đón ở sân bay về nè chị. Đang ngồi trên máy bay. Lẽ ra cho ở đến hết tuần sau vào học mới về nhưng thấy nhớ và em sắp về VN nên muốn gặp nó trước khi bay.

    ReplyDelete
  2. Đọc cảm động lắm chị, em rưng rưng luôn đó. Chị có tấm lòng cao thượng và thương người quá… không phải ai cũng làm được điều này như chị đâu, ngưỡng mộ chị lắm… Chị là 1 người phụ nữ tuyệt với lắm đó ..
    Đúng là dù không sanh ra nhưng nuôi dưỡng hàng ngày khiến mình gần gũi và yêu thương hơn chị hén.
    Mong chị hai sẽ luôn ngoan để mẹ vui vẻ và an lòng nhé!
    Ngày chị hai về chắc cả nhà nhộn nhịp và vui lắm hén.
    Đúng là Cherie có gương mặt rất lanh lẹ và xinh xắn… như chị nói, cái đầu quan trọng hơn,.,,. Rồi Cherie sẽ có 1 tương lại tươi sáng cho ba mẹ happy nhé! Ông trời không phụ lòng đâu…

    ReplyDelete
  3. Cảm động quá mẹ Vận ạ. Tuy không mang nặng đẻ đau nhưng ngoài "công dưỡng" thì chị còn có "công sinh" chị Cherie lần thứ hai, ngày mà sau bao đợt phẫu thuật để Cherie khỏe mạnh có thể đi đứng đàng hoàng như ngày hôm nay.
    ..
    Em cũng thắc mắc sao đợt đi chơi này không thấy chị Cherie đâu. Sau đó thì đoán là chị nghỉ hè về thăm ba mẹ ruột ở Việt Nam. Thì ra là chị được mẹ Vân đi rèn luyện tính kỷ luật vậy đó.
    Con cái là niềm vui và niềm tự hào của bố mẹ. Nhưng dù chưa làm mẹ em cũng biết có là đổi lại là bao nhiêu vất vả lo toan.
    ..
    Chẳng hiểu sao Cherie có nhiều nét giống chị : Gương mặt thanh thoát, đôi mắt to, mái tóc dài mượt... Có phải là duyên số không chị nhỉ ?

    ReplyDelete
  4. Thật lòng e rất khâm phục và ngưỡng mộ chị chị Vân à...Nếu là em, em đã k làm được như chị. Rồi Cherie sẽ hiểu và thương mẹ Vân nhiều, chắc chắn là vậy chị à

    ReplyDelete
  5. Cám ơn em, chị chỉ làm những gì cần làm trong khả năng mình thôi, đừng khen chị tuyệt vời mà chị xấu hổ.
    Chị vẫn chưa được kiên nhẫn với những cái tính khó bảo của C nên đôi lúc hai mẹ con xích mích lắm. Hi vọng được bà chị gái khó tính ở Berlin đào tạo nó sẽ nghe lời hơn.
    Cherie được cái thông minh nhanh nhẹn nên chị đỡ vất vả việc dạy học và định hướng cho nó. Nó thành công sau này là ông trời ko phụ lòng chị.

    ReplyDelete
  6. Mẹ thương chị quá nhỉ?! Nhưng chị bướng thật đấy!

    ReplyDelete
  7. em rất khâm phục và ngưỡng mộ ba mẹ Ỉn ạ, thật lòng đấy ạ:)
    em tin là "bà chị khó bảo" của em Ỉn sẽ sớm dễ bảo thôi ạ:)

    ReplyDelete
  8. Cảm động quá mẹ Unin ơi, mong chị Cherie mau về với Ỉn nhé.

    ReplyDelete
  9. Nói nghe nhé, mẹ quậy con cũng phải quậy chứ hihi...

    ReplyDelete
  10. Với em, chị như vậy là quá tuyệt vời rùi, em đâu có làm được điều đó… nói thiệt là rất khó đó chị ơi… vì nếu giúp tiền bạc nếu mình có khả năng thì khác, đằng này chị làm mẹ một đứa trẻ đâu có phải là chuyện dễ, đã thế Cherie lại đặc biệt nữa… Mà cũng phải ngưỡng mộ cả ox chị nữa đó,.,, anh ấy cũng tốt như vợ luôn, đúng là vợ chồng cùng quan điểm thì thật hạnh phúc chị hén! Mogn cả nhà chị mãi như thế nhé!

    Mà công nhận sao hay ghê, đúng là như duyên nợ vậy chị nha, C giống chị nhiều lắm đó, bởi vậy lúc mới xem blog chị em tưởng con gái ruột của chị không đó chị…

    ReplyDelete
  11. Cám ơn em, chị chỉ mong Cherie biết suy nghĩ một chút mà cố gắng học hành nên người. Thành công của nó sau này là món quà tặng cho mẹ rồi.
    Đúng là có con vất vả thật nhất là đứa con sức khỏe không tốt nhưng niềm vui và hạnh phúc làm mẹ thì ko có gì bằng em à.

    ReplyDelete
  12. Em ở trong một hoàn cảnh nào đó, cần làm việc gì thì làm thôi... đâu ai giống ai đâu em. Chị không tham vọng C thương mình như mẹ đẻ nhưng cầu mong nó luôn chia sẻ với mình khi nó cần.

    ReplyDelete
  13. Chưa kể hết cái bướng ra đó bạn ơi, kể ra thì lôi ra đánh đòn cả ngày không hết :))

    ReplyDelete
  14. Người chị khâm phục nhất là ba tụi nhỏ, bao nhiêu tình yêu dành cho vợ mới lọ mọ về VN ăn dề nằm dầm để lo cho xong thủ tục con nuôi. Mà cái tụi Tư pháp hành chánh ở VN là thuộc loại chó chết nhất trên đời. Không có 'đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn" thì con nhỏ giờ cà quặc cà dẹo đi được vài mét là cùng. Chị nghĩ là bằng tình thương yêu của mình thì sẽ chuyển hóa được con người (hơn nữa con người thông minh như chị hai thằng Ỉn thì càng dễ hơn :)

    ReplyDelete
  15. Mới vừa đón Cherie ở sân bay nè em, thằng Ỉn ngồi trên xe ra phi trường cứ vui hoài và nói có phải mình đi đón chị C ko ?
    Khi vừa thấy C từ xa, nó chạy nhanh và ôm chầm chị nó. Nó mừng và hét vang lên ai cũng vui lây theo nó. Tội ghê, hai chị em gặp nhau mừng mừng tủi tủi như chị nó đi đày về không bằng :))

    ReplyDelete
  16. chu choa, chị ko nghe nói câu " cha mẹ sinh con trời sinh tính" sao ? Huống hồ con này không sinh ra thì làm sao em điều khiển được bản chất "quậy" của nó mà chị đổ cho em cái câu trên ???
    Thực ra mẹ nó hiền như ma só hì hì... em có quậy cái gì đâu hè. Mà không quậy thì sao nên hồ hí hí

    ReplyDelete
  17. He he, thế là chị Cherie về rồi, cả nhà vui nhé.

    ReplyDelete
  18. 6 năm trời bên nhau nó cũng sinh tính giống nhau rồi. Chị khâm phục cả vợ lẫn chồng, dám hy sinh sự nghiệp của mình để đem con qua đây. Em nè còn ba má ruột của Cherrie giờ sao rồi?

    ReplyDelete
  19. wow cô bé con nhìn thật thông minh...và may mắn vì có ba mẹ như vc chị. Chị giỏi lắm ý

    ReplyDelete
  20. hôm nay em mới nghe chuyện của Cherrie..chị thật là 1 người mẹ tuyệt vời. Cherrie và Ủn chắc là hạnh phúc lắm nè

    ReplyDelete
  21. Rất xúc động khi biết chuyện của chị..

    ReplyDelete
  22. Cảm động quá chị ơi, nếu là e, e k chắc sẽ được như chị

    ReplyDelete
  23. Chị nè, nó có cái tính ngang bướng từ nhỏ à (trùng với tính em ha ha ha), thật ra chỉ gần 5 năm nó ở đây vì thủ tục mất hết hai năm rồi. E bay đi bay về VN liên tục khi nó 7 tuổi đến 9 tuổi thì rước qua được. Không có chồng e ủng hộ thì cũng ko có nó bên đây hôm nay. Ba má vẫn ở Nhatrang, mỗi năm em thường cho nó về VN thăm gia đình 1 lần hoặc cho mẹ nó qua đây chơi.

    ReplyDelete
  24. Cám ơn em, thỉnh thoảng lại ghi về Cherie cho nó đọc lén đó mà :))

    ReplyDelete
  25. Ờ may là cô nàng này thông minh đó em, chị cũng thấy mình may mắn khi có nó bên cạnh.

    ReplyDelete
  26. Giờ em mới biết Che là con nuôi chị. Nhưng sao có đôi mắt giống chị thế nhỉ? nhìn cũng giống mẹ Ỉn mà

    ReplyDelete
  27. Vậy nếu k phải mẹ nuôi thì quan hệ của chị và Cherie là thế nào hả chị?

    ReplyDelete
  28. Nhieu lan Me Au tu thac mac la sao co be nay khong giong con lai ,xong tu nghi chac co nay la con tap truoc cua me In hehehehe,nhung chi nghi thoang qua nhu vay thoi.Hom nay moi biet la con gai nuoi.Nhin chi Cherie nay rat ca tinh va nhanh nhen thong minh nhu me In noi vay.Dua tre nao nhu vay thi bo me kho vat va luc be,nhung luc lon lai tu hao va duoc nho day :))
    Me Au thay tinh yeu thuong,su kien nhan va ca su mong doi trong me In that lon. Me In da la tam guong cho me Au roi day.

    ReplyDelete
  29. Em thay mat Cherie giong mat chi ha ? O ngoai ko ai noi giong het...

    ReplyDelete
  30. He he he... me co con tap truoc lon qua, phai co cung gio sai vat duoc roi he´ he´.
    Oi to ghet nhac toi tu con gai nuoi lam nen it khi viet ve cai dieu nay... To noi thiet nuoi no con kho hon nuoi 10 thang In.
    Cau cho lon duoc nho cai than no, bay gio lo trong no, trong thang In met thay cha luon. Hom nao con buong binh noi khong nghe nua muon duoi co ve VN cho quach he he he.
    To chi cho no tinh yeu thuong thoi, su kien nhan ko co dau vi dang mat dan kien nhan day :)

    ReplyDelete
  31. Sang nay thuc day, doc truyen nay ...em thay xuc dong lam. Thinh thoang co doc blog cua chi, cung khen co be co khuon mat xinh qua, nhin cung giong chi lam. Chuc Cherie hoc tot va thanh cong.

    ReplyDelete
  32. Cám ơn em, chắc vì nó có nét gì của chị nên chị "phải lòng" nó khi còn nhỏ xíu và nuôi nó đến giờ :)

    ReplyDelete
  33. 2 be nha xinh va de thuongy nhi, that kham phuc em do, vua cham con ma con lam duoc nhieu viec tot khac nua. Sao chi thay ma kho ma lam duoc nhu em, ma chi nghi chac nhan con nuoi be' lon nen suy nghi nhieu nen viec cham soc day do chac kho hon.

    ReplyDelete
  34. Chị ơi, em ôm đồm nhiều chuyện nên bây giờ đang mệt mõi đây :))

    ReplyDelete
  35. con bé rất giống em nhất là đôi mắt,và khuôn mặt rất xinh.Cô bé rất may mắn có được bà mẹ nuôi nhân hậu

    ReplyDelete
  36. không ngờ là chị phải đợi và mất nhiều thời gian để đón nuôi bé Cherrie đến vậy. Đúng là giờ biết thêm sự kiên trì và tấm lòng của chị thì càng ngưỡng mộ chị hơn. Em chắc chắn trời không phụ lòng chị, chắc chắn không chỉ Cherrie mà cả ỦnỈn cũng sẽ thành người sau này, có bố mẹ là tấm gương tuyệt vời nhất rồi còn gì.

    ReplyDelete
  37. Em cảm ơn chị. Ai cũng nói bé giống em, chắc vì có duyên với nhau nên mới là mẹ con đó.

    ReplyDelete
  38. Cám ơn em. Chị đoán chắc ai ở trong một hoàn cảnh nào đó cũng có thể kiên nhẫn làm tốt những điều mình cần làm như chị. Lúc bé Cherie đi đứng không được vì lệch khớp háng, nhìn khuôn mặt ngây thơ dễ thương và thông minh như vậy ko ai có thể làm ngơ... Tương lai bé sẽ về đâu ở VN nếu ko có sự giúp đỡ ??? Nghĩ đơn giản vậy nên giúp chị có lòng kiên trì đó em. Chị cũng chẳng tốt hay xâu hơn người khác là bao :)
    Chị vẫn giáo dục Cherie và Unin ở lòng trắc ẩn , sống không chỉ nghĩ đến bản thân mình. Hi vọng tụi nó nghe mà làm theo như ba mẹ nó :)

    ReplyDelete
  39. Doc bai nay that la cam dong chi oi. E cung nghi la ko co nhieu nguoi co tam long bao dung nhu chi duoc dau. E nguong mo chi lam i. Ma chi giao duc con cung nghiem khac that day!
    May man la con gai gio da on dinh roi, Cherie xinh qua chi oi. Em hi vong Cherie hieu tam long cua me ma ngoan ngoan nha!

    ReplyDelete
  40. Chị rất cảm động và ngưởng mộ tấm lòng nhân ái của bạn cùng nghị lực mạnh mẽ của Cherie

    ReplyDelete