Phải thú nhận rằng mình "càng già càng dẻo càng dai". Bằng chứng rằng nghỉ có năm ngày lễ mà bay đi bay lại bốn lần. Không những thế nhé, cái tinh thần thể thao lấn át cả tinh thần ăn chơi phè phỡn như đi bar nhảy nhót hay tham gia lễ hội Spring Festival ở Stuttgart.
Mình và nhỏ bạn đạp xe hai ngày liên tiếp đi khoảng chừng 50 km qua các sông hồ, cánh đồng hoa cải vàng ươm, những rừng táo nở hoa hồng hoa trắng bướm bay bướm đậu thật là nên thơ.
Bỏ Ỉn yêu dấu ở lại Berlin với mẹ Tiên (chị gái), mình bay đi Stuttgart thăm bạn. Nhỏ bạn thân từ thuở còn hàn vi đến bây giờ 10 năm mới gặp lại. Hic hic... thời gian qua nhanh như chó chạy !
Vừa xuống sân bay, đưa đón về nhà là hai đứa xách hai chiếc xe đạp dong đi dạo quanh vùng. Trời nắng đẹp và hoa nở tưng bừng làm tinh thần thể thao của hai nàng hừng hực
.
Ngày đầu tiên đạp xe đâu chừng 17 km và ngồi tán dốc moi móc lại chuyện xưa, chuyện nay cứ như cuốn phim chiếu chậm... Nhìn lại cứ tưởng như mới hôm qua.
Buổi tối về ăn tối và hai nàng nhâm nhi gần hai chai rượu... Ôi chà, rượu ngon phải có bạn hiền. Uống ngon và vui dễ sợ. Chỉ tội đâu chừng hai ba giờ sáng gì đó mình nằm ngáy o o... quê độ quá chời
!
Sáng hôm sau tiếp tục cuộc hành trình tranh Cup "Tour de Stuttgart", nai nịt gọn gàng và mang cả đồ ăn nước uống... hai nàng vừa đi dạo vừa ì ạch đạp xe đổ mồ hôi.
Con bạn mình là coureuse chính hiệu, nó tưởng mình yểu điệu thục nữ không thể bu theo xe đạp... Mình "chơi luôn tới bến" đạp xe 25km ! Ha ha ha vui dễ sợ. Nhờ thường đi gym mà tinh thần thể thao mình tăng cao đột xuất.
Hai ngày trở về tuổi thơ bên bạn, bên thiên nhiên bình an và thơ mộng ở ngoại ô Stuttgart thấy lòng mình thật thảnh thơi. Chỉ ước gì thời gian dừng lại...








Thấy chưa ai bảo càng già càng yếu ! Cái "sự" đạp xe 50km như thế này cách đây 10 năm thì gọi là sự kiện vì mình chỉ chuyên nhảy vào xe hơi ngồi thảnh thơi thôi. Giờ tuổi càng tăng lên theo cấp số cộng mình nghiệm ra rằng "càng già càng dẻo càng dai, già đi canh một canh hai già về !"
Chưa hết đâu nhé, mình bay về Berlin sáng sớm đưa đón Ỉn đi tham quan cả ngày nữa cơ đấy, sau đó bay về Stockholm chạy từ sân bay thẳng về nhà nhỏ bạn tổ chức sinh nhật hoàng tráng với món dồi trường, lòng lợn mắm tôm với đậu phụ chiên giòn. Trời ạ, cái món đặc sản này của người Bắc, mình ăn trong đời đây là lần thứ hai. Ghê nhưng ngon, đã mỏ vô cùng !

Hihi công nhận nhìn hai chị fit ghê. Em ước gì lúc bằng chị mà vẫn được dẻo như chị thế này á :)). Chị đúng là lượn như chim heheh, em thấy chị di chuyển liên tục. Tinh thần thể thao và du lịch của chị là em phục lắm lắm.
ReplyDeleteVậy sắp tới về HN nhớ đi ăn món đó nhé , mẹ Ỉn thật là xinh giữa thiên nhiên , càng ngày càng dẻo dai nữa nữa nhé !
ReplyDeleteCanh ben do that la dep, khi nao co dip em nhat di se lam 1 chuyen sang ben do :)
ReplyDeletecông nhận hai người này tinh thần thể thao cao độ thiệt. Đạp mấy chục cây số mà khỏe re
ReplyDeleteChị đi trong cảnh thiên nhiên thanh bình vậy, con người tự nhiên yêu đời và khỏe khoắn hả chị? Bên mình làm gì có ta. Nóng bỏ cha
- Ỉn ở lại nhà bác mà không nói gì à? dễ thế?
Ồ, hôm nay phát hiện ra "trán dồ" nhé. hehehe
ReplyDeleteBái phục hiii, dáng còn ngon quá trời, lại còn khoẻ quá trời hiii. Tuần rồi chị sang Pháp như ăn cớp, đi về trong vòng 6 ngày, về tới sg rồi mà còn đang lệch giờ chút đỉnh đây này :D
ReplyDeleteCông nhận hén :D !
ReplyDeleteĂn chơi hay thể dục thể thao cũng phải "luyện" đó em. Bắt đầu từ bây giờ đi hén :))
Nói vậy chứ đi thành quen chân ở nhà chán lắm. Có người thích ở nhà có người thích lượn như chim như chị nè :)
Chắc hổng dám ăn nữa đâu vì hổm ăn nhiều ngán tận cổ luôn á bạn. Chờ thèm thèm làm một phát nữa :D
ReplyDeleteMẹ Ỉn nhí nhố hén, gặp ở VN họ chê gái già mà đèo bồng :)).
Làm đi em ! Châu âu chỗ nào cũng thơ mộng như vậy.
ReplyDeleteCàng già càng dẻo càng dai mà :))
ReplyDeleteBên này được cảnh thiên nhiên và khí hậu tốt nên đạp xe ko thấy mệt em ơi. Ở nhà mà đạp như vầy hít bụi chết ngộp luôn á.
Ỉn ngoan lắm, mẹ nói mẹ đi thăm bạn hay đi công việc thì ok thôi. Chỉ cần chuẩn bị trước nói cho Ỉn nghe mẹ sẽ làm gì và chừng nào mẹ về là được. Con nít mà, khi nào ở với ai hắn thấy yên tâm thì hắn chịu liền.
hí hí hí... trán dồ hồi giờ :))
ReplyDeleteVân dồ là cái biệt danh của chị mà :D
Ỉn nó bướng chắc giống mẹ nó rồi :))
ha ha ha chị mà đạp xe đạp như em cũng khỏe re chớ gì.
ReplyDeleteThực ra bay nhiều mệt hơn di chuyển làm việc nhiều trên mặt đất đó chị. Em ghét nhất là cảm giác lệch múi giờ... mệt và cáu gắt.
2 ba chi nhin khoe dep ghe a! nguong mo! chi Van mac bo do mau cam dep qua di!
ReplyDeleteKhỏe như thế thì thật đáng mừng. Chị hay chôm xe của Tú chạy nhong nhong ngòai đường lắm hehe
ReplyDeleteKệ ai chê thì chê , mình thích ngắm mẹ Ỉn thế này lắm . Và cứ luôn luôn thế này nhé !
ReplyDeleteGừng càng già càng cay đó chị…hiii
ReplyDeleteDáng mẹ thể thào và còn Hot quá chừng…
Chị cười tươi thấy đẹp lắm chị.
ha ha ha thấy sợ chưa ? Hai bà chị mày khỏe như trâu ấy ! Áo mượn của Thu :))
ReplyDeleteChị mua xe mới đi, có gì mấy mẹ con đạp xe đi chơi cho vui.
ReplyDeleteCám ơn bạn, sẽ phát huy :D !!!
ReplyDeleteChuẩn không cần chỉnh ! Gừng càng già càng cay :))
ReplyDeleteCám ơn em, chị còn lâu mới có dáng hot như e, :)
Em hot dau nua ma hot, tang kg vun vut chi oi, dang co gang giam ma k duoc ne, mac du van the duc...
ReplyDeleteEm thích cái kính của chị. Nhìn chị rất sporty.
ReplyDeleteChị thích đeo kính pilot như vậy vì có lẽ hợp với khuôn mặt chị :)
ReplyDeleteNghe cậu tả đạp xe thế tớ thèm rỏ rãi, nhất là giữa nhưng cánh đồng hoa thoáng đạt nữa ! mê quá !
ReplyDeleteHom nao con suc to ru di dap xe cung :))
ReplyDeleteThich lam mua he ben nay ban hen, khong khi trong lanh va hoa no tung bung.
Thôi tớ đi chui vào chăn đây vì xấu hổ qúa :(( vì cả đời tớ chưa đạp xe đạp nổi 10km hehehe . Cậu thật là dẻo dai cẳng vì ko chỉ đi bằng phương tiện mà đi bằng 2 cẳng cậu cũng tới bến luôn . Nhìn ảnh thì trẻ ơi là trẻ ,điệu cười quên sầu :))
ReplyDeletehì hì hì... đi quen thì quen chân mà cậu, khó gì :D !
ReplyDeleteem cũng hy vọng được một phần cái ''càng già càng dẻo dai'' của chị í, 4 ngày nghỉ em toàn ngủ, hôm đi chơi với chổng con đi bộ có một vòng mà rã hết cả chân chứ chứ nói đi xe đạp.
ReplyDeletegiời ạ, sao em chả nhìn được cái ảnh nào của chị, chỉ đọc entry thôi, nghe tả đã phát thèm cho cái sự "già-dẻo-dai" của chị ;)
ReplyDeleteChị giỏi thật đấy, 50km, đúng là dẻo dai thật. Đọc mấy bài của chị thấy cuộc sống đẹp và bình yên và thật đáng sống vô cùng! Thanks chị!
ReplyDeletehe he he cái gì cũng có giá của nó em ơi, chị phải chổng mông đạp xe liên tục mới được dẻo dai chứ bộ :)
ReplyDeleteThôi thì bỏ xe máy đạp xe đi làm đi thì khỏe re liền, dám hôn ?
Ủa ko thấy hình hả em ? Sao kỳ vậy.
ReplyDeletehe he he chị cũng thường xuyên đi gym nên có chút "dẻo dai" :) Tại tuổi càng lớn càng oải nên mới cố gắng đó cưng ơi.
ReplyDeletePhương châm của chị là sống nhẹ nhàng, hưởng thụ những gì mình đang có dù cái mình đang có chẳng là quái gì đối với người khác he he he
Cong nhan me In cang ngay cang tre va deo dai ra day! Nhin form hoi bi chuan do nha! Ko biet bao gio e moi mot minh di choi ma ko phai lo den con cai nhu chi day! Thich cach chi enjoy cuoc song qua di!
ReplyDeleteEm muốn đi một mình đâu khó, chị khó dứt hai cục cưng qua một bên để đi chơi chứ gì :D
ReplyDeleteEm phân công cho ba xấp nhỏ giữ 1 tuần thì cũng có thể enjoy cuộc sống như thời độc thân thôi :)
Hôm qua bên em nhưng ít ngày quá, định gọi em vào buổi tối nhưng lại sợ đánh thức em Gia Huy nên thôi. Lần sau đi cả nhà chị sẽ ở lâu hơn và ghé thăm nhà em nhé.
Giờ mà cho em đi xe đạp vài km thôi thì chắc thở ko ra hơi. Đúng là tập luyện nó thành thói quen, với người ko rèn luyện thể thao thì lúc nào cũng rất yếu
ReplyDelete