Có ai như mình ?
Tự nhiên bỏ cả buổi ra để book vé và so sánh xem vé nào rẻ nhất cho lão chồng đi Chicago coi game, mà cái lão này mới đi về còn nóng đít...
Chuyện nhà thì chậm chạp còn chuyện thiên hạ và nhất là ba cái game ở đẩu đầu đâu là lão ấy nhanh nhẹn lắm.
Thấy cái mặt hí hửng ngủ không được cả đêm vì đội gà nhà Black Hawks vào final cũng thấy động lòng.
Thôi thì mình cũng không hẹp hòi gì ngăn cản sự sung sướng 18 năm trời của lão chờ đợi để có ngày xem tranh giải Standley Cup cuối tuần nay.
Có khi lịch sử không lập lại... và đời người ngắn ngủi, ai thích gì thì làm nấy đừng để cơ hội qua rồi lại nuối tiếc.
Mới đầu chổng mông làm công không lo book vé, sắp xếp chỗ ở... cho chồng mất cả buổi sáng, nghĩ mình ngu. Sau khi nghĩ lại thấy cũng vui vui vì mình ít ra làm được cái gì có ý nghĩa (giúp cho người khác vui hơn đó mà). Lâu rồi chẵng thấy ai làm mình vui... nhất là lão chồng.
Thôi thì lấy niềm vui của người khác làm niềm vui của mình vậy... rồi hy vọng đến một lúc nào đó niềm vui đích thực của mình được nhân đôi.
Lảm nhảm nhiêu đó cho một ngày rãnh rỗi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment