| Có những trải nghiệm thú vị mà chỉ có thể cảm nhận bằng mắt, bằng tai và cả bằng cảm xúc trong tim không thể nào viết ra thành văn được...
Một chuyến đi cũng như nhiều chuyến đi trước đó nhưng lần này với linh cảm rằng bạn ở đâu đó phù hộ mình. Trước khi đi Mỹ mình có một giấc mơ khá lạ rằng bạn cùng mình hò hẹn gặp nhau tại New York - nơi bạn từng có một thời huy hoàng ngang dọc mấy năm. Cũng trong giấc mơ đó tụi mình sẽ cùng đồng hành xuyên Bắc Mỹ. Mình đến New York, đứng đợi bạn khá lâu và chẳng thấy bạn đến - cái này không giống bạn chút nào. Tính bạn đã hứng là đi, đã nói là làm kia mà ! Mình lo lắng gọi điện về VN hỏi thăm thì người ta báo rằng bạn mất rồi. Mình không tin và bảo chồng bay về coi thử thật hư ra sao. Chồng về và gọi điện qua xác nhận tin buồn. Mình khóc nấc nhưng vẫn không tin. Mình phủ nhận sự thật... Bỗng nhiên có tiếng nói giọng Bắc trong trẻo vang lên... đúng là tiếng của bạn bảo mình ngước mắt nhìn lên. Mình nhìn lên trời thấy bạn cưỡi mây hồng, vẫn vô tư cười tươi như thuở nào và nói rằng bạn ở trên này thanh thản lắm. Mình giật mình tỉnh giấc. Hóa ra chỉ là một giấc chiêm bao nhưng sự thật bạn đã ra người thiên cổ. Chỉ có điều sau giấc mơ đó mình thấy lòng nhẹ nhõm hơn... ít ra mình biết bạn không oán giận mình đã rủ rê đi chơi để xảy ra cái ngày định mệnh đó. Và những gì kỳ lạ diễn ra suốt chặng đường đi từ bờ Đông sang bờ Tây nước Mỹ minh chứng rằng bạn vẫn ở đâu đó với mình. Bạn có nhớ cái One Pass của Continental Airlines bạn cho mình cách đây 6 năm mình lại sử dụng cho chuyến đi này. (Chặng đường D.C (Dulles) đến San Francisco (SFO) và chặng về từ Los Angeles - D.C.) Điều kỳ lạ rằng lúc đi mình bị trễ giờ vì họ phát boarding pass lộn cho con mình và vì thủ tục an ninh rắc rối nhưng nhà mình vẫn lên máy bay trót lọt. Cũng như lúc bay về từ Los, hãng máy bay hủy vé của mình mà không báo. Trước giờ bay, trời xui đất khiến mình vào mạng check-in (cái này mình đã có vé e-ticket trong tay và thường check-in thẳng tại airport qua máy tự động). Khi vào mạng mới phát hiện họ hủy vé cả nhà. Không có vé về DC nghĩa là có nguy cơ trễ giờ về Thụy điển. Rối như canh hẹ ! Mình quíu quáo vào lại account mang tên bạn để coi book lại chuyến nhanh nhất trong khi chồng gọi điện hỏi hãng tại sao hủy chuyến bay của mình. Câu trả lời hủy máy bay rằng tại nhà mình không bắt kịp được chuyến bay đi đến San Franscico, không có trong list hành khách bay ngày hôm đó nên họ tự động hủy chuyến về. Lạ quá, mình không bay chuyến hôm đó làm sao mình có mặt ở Los được... nhân viên hãng máy bay cũng ngạc nhiên sao nhà mình có mặt ở đó trong khi danh sách bay không thấy tên. Chỉ có một lý giải là họ đã đóng danh sách hành khách cho chuyến đi San Franscico và máy bay chuẩn bị cất cánh... nhưng may mắn kỳ lạ là họ vẫn cho nhà mình lên chuyến đó. Cái này mình cho rằng bạn đã giúp mình. Một may mắn lạ kỳ nữa rằng vé đã hủy, chiều thứ 6 cuối tuần không còn chỗ cho bất cứ chuyến bay nào về DC, nhà mình nhảy đại lên taxi ra sân bay cầu may. Ngồi trên taxi tụi mình cố gắng gọi coi có chỗ nào thì lấy chỗ nấy... chỉ cần đến DC là được. Trời thương và bạn phù hộ, khi taxi ngừng tại phi trường thì mình có confirm về chỗ cho chuyến bay sắp cất cánh. Mình cho đó lại là một điều kỳ diệu nữa. Mình nghĩ mãi về bạn lúc đó và suốt chặng đường bay. Trong khi ở Châu Âu tất cả phi trường đóng cửa vì tro bụi núi lửa, hàng ngàn người nằm la liệt ở sân bay hoặc tìm mọi cách, mọi phương tiện về quê. Nhà mình cũng lo ngay ngáy không biết đến ngày mình bay có được suôn sẻ hay không. Lại gặp may mắn một lần nữa là các chuyến bay cất cánh bình thường vào đúng ngày nhà Ỉn quay về. Mình tin rằng có một thế giới khác của những thiên thần (trong đó có bạn) đang tồn tại song song với thế giới hiện hữu của mình. Mình chỉ biết cúi đầu cảm tạ... Trước đây mình cho rằng bạn đã lỗi hẹn để cho mình tìm kiếm những chuyến viễn du một mình nhưng giờ đây mình biết rằng bạn vẫn đâu đó luôn đồng hành với mình... Ngày lên máy bay về lại Stockholm không biết trời xui đất khiến làm sao mà mình không thể check-in lên được máy bay trong khi hai cha con nhà Ỉn cầm trong tay boarding pass. Mình cứ lầm bầm trong miệng hổng biết quái quỉ gì đây hay là bạn lại giỡn chơi với mình. Nhân viên an ninh áp tải mình kiểm tra riêng từng chân tơ kẻ tóc... cái này nói không quá lời vì họ rà máy soi vân tay, mẫu tóc và kiểm tra kỹ hành lý của mình. Mình phát hoảng, cố gắng làm theo những gì họ bảo nhưng nước mắt chực rơi. Không biết chuyện gì... Cuối cùng cũng xong, họ cho rằng hãng hàng không báo tên mình nằm trong danh sách ĐỎ... tên mình giống tên nhơn vật "quan trọng" bị tình nghi nào đó. Má ơi, lần đầu tiên trong đời bị hù như vậy. Giỡn chơi như vậy chỉ có thể là bạn đầu têu... mình biết tính bạn mà. Thôi nhé, từ sau ngày mình mất bạn những cái trò tí tỡn giỡn nghịch của tụi mình... mình tránh luôn, mình không còn humour như trước nữa bạn à. Bạn à, mình đã có một chuyến đi thật ấn tượng. Tiếc rằng bạn không còn ở đầu bên kia skype để cười há há khi mình kể chuyện nọ chuyện kia ... thì thôi mình trải lòng viết ra đây vậy. Mình nhớ bạn nhiều, nhiều lắm... Ở trên đó có gì vui ? |
Sunday, May 16, 2010
Lang thang Bắc Mỹ: kết thúc và cảm tạ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

Đọc entry này em vừa sợ vừa xúc động. Người nổi gai đầy mình. Ở trên kia, chắc chắn bạn chị cũng đang rất vui. Như chị nói "chốn trần gian có gì vui mà ham hố hoài" Thoát khỏi cái thế giới này, sang bên kia chắc hạnh phúc hơn nhiều :)
ReplyDeleteEm và bạn vẫn luôn đồng hành cùng nhau mà. Bạn hẳn sẽ rất vui khi thây em vui mà.
ReplyDeleteCám ơn em vì những lời an ủi dễ thương.
ReplyDeleteChị nghĩ và thành thật muốn bạn chị ra đi thanh thản để chị quên được những gì xảy ra.
Cám ơn chị. Em cũng nghĩ vậy nhưng thỉnh thoảng lại chạnh lòng nghĩ ngợi vẩn vơ.
ReplyDeleteMột thế giới khác, chị ấy sẽ rest in peace chị à. hug.
ReplyDeleteThanks & Hug em luôn nè :)
ReplyDeleteMột entry tổng kết chuyến đi lại có thật nhiều tình cảm cho một người bạn đã đi xa. Tình bạn của hai bạn thật tuyệt vời. Một lần cho mãi mãi.
ReplyDeleteTrời! chị kể chuyện nghe như ... phim ấy! Trục trắc, sự cố xảy ra thật bất ngờ, khó hiểu => vấn để từ từ được giải quyết trong hồi hộp, lo sợ => nhưng cuối cùng thì cũng có cái kết có hậu: mọi người được về nhà an toàn! Phù..............!
ReplyDeleteĐúng là thế giới tâm linh có nhiều điều khó hiểu, khoa học ko làm sao giải thích nổi, nhưng nó vẫn luôn diễn ra. Em tin có thế giới tâm linh thật đó chị, và nó tồn tại song song với thế giới của chúng ta.
ReplyDeleteCám ơn bạn :)
ReplyDeleteChị cũng mới bắt đầu tin đây :)
ReplyDelete